Truyện: cổ tích hoa hướng dương Mặt trời vô tình không hiểu được tình cảm của hoa hướng dương, vẫn
vô tư dạo chơi trên trời cao và tỏa ánh nắng sưởi ấm cho muôn loài.
Hoa Hướng dương buồn lắm, sau bao ngày đau đớn trong tuyệt vọng,
hoa quyết định sẽ bứt mình khỏi mặt đất bay đến gần mặt trời để nói
cho mặt trời biết tình cảm của mình...
*
Thuở xa xưa khi trái đất còn ngập chìm trong đêm tối hoang sơ,
những bông hoa ủ rũ nép bên nhau để tìm hơi ấm. Không gian luôn
chìm trong một màn đêm u tối, vắng lặng không một tiếng chim ca.
Ngày lại ngày trôi qua trong buồn bã. Các loài hoa chỉ biết chờ và hát
những bài ca buồn bã hi vọng sẽ có một điều kỳ diệu xảy ra giải thoát
chúng khỏi những ngày dài u tối...
Và khi những giọt nước mắt vương trên cánh hoa giá lạnh, bất chợt
các loài hoa cảm nhận được một hơi ấm và cả không gian bừng sáng.
Điều kỳ diệu mang tên Mặt trời đã đến đem theo những tia nắng ấm
áp, những làn gió nhẹ xua tan màn đêm tăm tối... Một thời kỳ tươi
sáng mở ra cho trái đất. Một thời kỳ đầy sức sống và thanh bình...
Dưới ánh nắng ấm áp của mặt trời, muôn loài hoa nở rộ khoe sắc
thắm, ong bướm bay lượn rập rờn hòa trong bản giao hưởng của trăm
tiếng chim ca. Tất cả đều dành cho mặt trời tình cảm yêu thương nhất.
Những bông hoa đều khoác lên mình màu sắc tươi đẹp, hương thơm
quyến rũ để mong có được tình yêu của mặt trời...
Trong muôn nghìn bông hoa rực rỡ ấy có một bông hoa tên là Hướng
dương. Hoa Hướng dương cũng mang trong tim một tình yêu cháy
bỏng với mặt trời. Hoa quyết định nhuộm vàng mình, cũng như luôn
vươn cao mình hướng về mặt trời mặc cho những lời đường mật của
ong bướm, lời thì thầm của làn gió và sự dịu dàng của mây...
Mặt trời vô tình không hiểu được tình cảm của hoa hướng dương, vẫn
vô tư dạo chơi trên trời cao và tỏa ánh nắng sưởi ấm cho muôn loài.
Hoa Hướng dương buồn lắm, sau bao ngày đau đớn trong tuyệt vọng,
hoa quyết định sẽ bứt mình khỏi mặt đất bay đến gần mặt trời để nói
cho mặt trời biết tình cảm của mình...
Dù rất đau đớn, hoa vẫn cố vươn mình lên. Tự nhủ vẫn còn nặng lắm
hoa bèn bứt những chiếc lá ra khỏi mình... Vẫn không thể cất mình lên
nổi, hoa bèn bứt nốt những cánh hoa và hoa thầm nghĩ: "Dù mình có
xấu xí đến đâu, dù mặt trời có từ chối mình thì chỉ cần mình nói ra
được tình cảm trong lòng là đủ lắm rồi ...". Hoa Hướng dương lả đi
nhưng bỗng hoa cảm thấy mình đang bay lên, bay đến với mặt trời.
Trong những phút giây cuối cùng hoa Hướng dương vẫn luôn nghĩ đến
mặt trời với nụ cười trên môi.
Thời gian như ngừng lại, gió cất tiếng khóc than, muôn hoa thổn thức
khóc cho sự hi sinh vô điều kiện vì tình yêu của hoa Hướng dương...
Mặt trời đến lặng mình trước tình yêu của hoa Hướng dương. Những
giọt nước mắt của mặt trời lăn xuống rơi lên hoa hướng dương...
Kể từ ngày đó những bông hoa Hướng dương luôn vươn mình hướng
tới mặt trời và mặt trời cũng luôn dành cho hoa Hướng dương những
tia nắng ấm áp nhất với tất cả tình yêu dịu ngọt...